Lương chưa đến Hàm Đan, đi giữa đường, gặp người chị của Triệu Vương Vũ Thần đi ra, đang uống rượu, có hơn một trăm quân đi theo hộ tống. Lý Lương đằng xa nhìn thấy, cho đó là Triệu Vương, bèn nằm rạp bên đường để yết kiến.
TPO - Trong ngày thứ 3 triển khai vé xe khách điện tử ở bến xe Miền Đông (quận Bình Thạnh, TPHCM), nhiều hành khách cho biết phải chờ đợi lâu vì hệ
Stt Chờ Lương Hài Hước. Stt chờ lương hài hước nói lên hiện thực của tiền lương đối với nhân viên. Định nghĩa về lương: Lương là thứ đến với vận tốc 2G và đi với vận tốc 4G. Đối với bác sĩ thuộc nằm lòng câu "Lương y như từ mẫu" Còn Công chức thì
Những cảm xúc ban đầu khi Lục Cảnh và Lương Thần mới crush nhau trong game rất dễ thương, khiến khán giả hồi hộp theo dõi đợi ngày cả hai gặp mặt ngoài đời thực. Đến khi tình cảm phát triển hơn thì cả hai lại "ngọt" muốn sâu răng, khiến khán giả không khỏi phấn khích. Chemistry giữa Lâm Nhất và Từ Lộ là hoàn hảo.
Hơn 1 năm trước, Val Gaal từng cảnh báo Van de Beek phải làm mới bản thân nếu muốn có cơ hội lên tuyển. Tuy nhiên, cho đến nay, anh vẫn chìm sâu trong u tối tại "Nhà hát của những giấc mơ". Với chấn thương mới đây, cơ hội để cầu thủ 25 tuổi đến Qatar gần như bằng
Những ngọn núi, tuyết phủ đến tận mùa hè, sừng sững xung quanh. Mặc dù tôi chưa đi tới Bắc Cực, nhưng con đường uốn lượn qua những cao nguyên trơ
1EXgDz3. Thì ra sau nhiều năm xa cách, cái thay đổi không chỉ là nụ cười của anh!Từ đài truyền hình đi ra, Chu Bảo Lâm nói “Thực sự rất cảm ơn anh đã tham gia chương trình của tôi”.Lăng Diệc Phong mỉm cười “Bạn cũ sao phải khách khí vậy”.Chu Bảo Lâm nhìn anh định nói điều gì đó nhưng lại thôi.“Bây giờ bạn đi đâu? Mình tiễn bạn”, Lăng Diệc Phong quay sang hỏi.“À, không cần đâu.” Cô dịu dàng, thực ra điều Bảo Lâm e ngại nhất là ngộ nhỡ anh và Lương Thần gặp nhau, điều đó mới thực sự là Diệc Phong cũng không nài, gật đầu nói “Vậy hôm khác lien lạc sau”.“Được.”Sau khi Chu Bảo Lâm gọi taxi ra về, Lăng Diệc Phong mới đi vào gara ô tô dưới tầng hầm của Đài truyền hình, anh điều khiển chiếc Porsche màu đen bóng loáng hòa vào dòng người hối hả trên giờ rưỡi chiều, gần đến giờ cao điểm, dù đường khá rộng nhưng xe cộ vẫn đông như mắc cửi. Ở ngã tư, hầu như thời gian của đèn đỏ luôn dài hơn đèn xanh. Lẫn trong dòng xe lúc đi lúc dừng, Lăng Diệc Phong lơ đãng liếc nhìn cây cối và kiến trúc bên phố này thay đổi quá nhiều so với lúc anh rời đi năm năm trước, những tòa nhà chọc trời như rừng cây lãnh đạm và tẻ nhạt dưới nắng phố này không phải là sự lựa chọn tốt nhất cho sự nghiệp của Diệc Phong sau khi về nước, nhưng anh vẫn quay trở về nơi này. Hơn nữa với tư cách là Tổng Giám đốc Tập đoàn truyền thông LC, bỏ qua tạp chí truyền hình dưới quyền, trao cơ hội lần đầu công khai xuất hiện cho một chương trình truyền hình của thành phố, hành động của anh gây không ít ngạc nhiên cho người trong giới. Không một ai đoán ra nguyên nhân thực đi trên đường nhận được điện thoại, Lăng Diệc Phong đeo tai nghe, ngay sau đó là giọng nói của Trình Kim “Em đã nhìn thấy xe của anh”.Như một phản xạ Diệc Phong ngước nhìn gương chiếu hậu, hỏi “Em đang ở đây?”.Tiếng cười lanh lảnh vọng ra “Đương nhiên la trong nhà ở Los Angeles. Xem ti vi thấy đang giới thiệu dòng xe Porsche, vậy là em gọi cho anh”. Cô gừng giây lát rồi lại hỏi “Có phải anh đang ở trên xe?”.“Ừ.”“Trở về nước cảm giác thế nào? Tháng sau có kì nghỉ, em cũng về chơi, anh đón em nhé.”“Được.”Lăng Diệc Phong đánh vô lăng sang phải, chiếc xe đi lên cầu vượt rồi rẽ vào một con đường nhựa năm năm, trường đại học Z quả có nhiều thay đổi. Con đường bê tông ngang dọc như bàn cờ, cây ngô đồng cao lớn vẫn uy nghi đứng nguyên chỗ cũ, dưới gốc cây lác đác những chiếc là chớm vàng theo gió bay xa. Dãy nhà thấp cũ ngày trước đã bị dỡ từ lúc nào, thay vào đó là các kiến trúc đồ sộ kiểu châu Âu. Nhưng tòa nhà chính vẫn không thay đổi, vẫn màu vàng nhạt cổ kính, lặng lẽ đứng sau đài phun vào lúc tan học, sinh viên từng tốp đạp xe nói cười rôm rả. Bước chân vô tình đưa Lăng Diệc Phong đến cổng sau của cổng thông với một con đường không dài lắm, con đường tuy không rộng nhưng là nơi sinh viên thích tụ tập nhất. Trời vừa tối, các quán xá lập tức đua nhau tấn công các vỉa hè, vô cùng náo nhiệt. Ngày trước, mỗi buổi chiều sau khi tan học, anh đều bị Lương Thần kéo đi, xuyên qua nửa ngôi trường đến chỗ này. Anh đưa cô đi ăn hết quán này quán khác. Hồi đó anh thường lấy làm lạ, một thiếu nữ kiêu ngạo như cô sao lại thích ăn vặt đến thế?Lại nghĩ đến cô...Đây là lần thứ mấy trở về nước?Năm xưa cô nói chia tay một cách mập mờ, sau đó bặt tin nhau, lần đầu tiên trong đời anh bị bỏ rơi không thương tiếc. Anh tưởng anh sẽ hận cô đến tận xương tủy, nhưng những năm tháng qua, khuôn mặt cô vẫn hiện lên trong tâm trí của cau mày, thong thả bước, lòng buồn quán ăn lộn xộn năm xưa có lẽ đã được chấn chỉnh, con đường dường như sạch sẽ và quy củ hơn, nhưng có một điều không thay đổi Các quán năn ở đây vẫn rất đông khách. Dựa vào trí nhớ, anh tìm đến một quán trước đây vẫn thường hay đến, Diệc Phong nhận ra nơi này vẫn không thay đổi. Bốn năm cô sinh viên ngồi quanh một chiếc bàn, quán không rộng lắm nay đã không còn chỗ trống, anh ngồi xuống một cái bàn sát cửa ra ông chủ ngày trước, nhanh nhẩu đưa thực đơn cho khách. Ông chủ quán trung niên đã bắt đầu béo ra, ông mặc một chiếc áo bu dông màu xanh hơi cũ, tay cầm thực đơn đứng trước mặt anh, phân vân hỏi “Cậu...ngày trước, cậu học ở trường này phải không?"Diệc Phong gật đầu “Vâng”.Ông chủ quán cười “Tôi vẫn nhớ cậu! Trước đây cậu thường đến quán này cùng với bạn gái”.Diệc Phong sững người rồi mỉm cười. Lương Thần thích đồ ăn ở đây nhất nên hồi đó hầu như tuần nào họ cũng đến đây hai lần, thỉnh thoảng gặp lúc quán vắng khách còn nói chuyện phiếm với ông chủ. Không ngờ bằng ấy năm rồi mà vừa gặp lại ông ta đã nhận ra anh.“Cảm ơn cậu ngày trước hay đến ăn ở quán chúng tôi”. Ông chủ quán vẫn hào hứng tiếp tục câu chuyện. “Hôm nay cậu muốn ăn gì? Mấy năm ăn cơm Tây, nhưng cơm ta vẫn ngon hơn cả đúng không?”Diệc Phong kinh ngạc nhìn người đàn ông “Sao bác biết tôi đi nước ngoài?”.“Thì bạn gái của cậu nói vậy mà.” Ông ta cười, ngồi xuống ghế bên cạnh “Hai năm trước cô ấy có quay lại đây. Đấy ngồi chỗ kia kìa”. Ong ta chỉ vào chiếc bàn sát bên cửa sổ. “Lúc đó tôi nhận ra cô ấy ngay, cô ấy vẫn đẹp như trước. Chúng tôi cũng nói chuyện vài câu, tôi hỏi cái cậu ngày trước thường đi với cô như hình với bóng bây giờ đâu rồi. Cô ấy bảo đã ra nước ngoài.” Ông ta dừng lại, hỏi “Đúng không, đúng là cậu đã ra nước ngoài chứ?”“Vâng”, Diệc Phong trả năm trước...Thì ra sau khi tốt nghiệp cô có quay trở lại thành phố biệt tăm sau khi nói chia tay, vậy là cuối cùng cũng quay trở mà cô ấy cũng lạ thật.” Ông chủ tiếp tục “Nói chuyện với tôi một hồi, cô ấy quay ra xem bóng đá trên ti vi. Xem được một lát, tự dưng bật khóc... Có lẽ xấu hổ nên vội vã bỏ đi, từ đó không thấy quay lại nữa”.Diệc Phong lặng lẽ ngồi nghe không khóc? Ở bên nhau lâu như vậy, anh đã bao giờ nhìn thấy nước mắt của cô, thậm chí anh còn chưa bao giờ thấy cô Lương Thần trước đây vẫn bị anh gọi là người máu lạnh, rốt cuộc vì sao mà khóc?Nhưng vừa rồi ông chủ quán nói hai năm trước, lúc đó họ đã chia tay, cô khóc, dù là vì lẽ gì, có lẽ cũng không liên quan đến đường về, không kiềm chế được, anh bắt đầu thầm nghĩ cô khóc vì một người đàn ông nào đó, anh bỗng nhận ra mình đang Diệc Phong, mi thật lạ lung! Anh tự nhủ.“Cậu không trách tớ không nói trước với cậu chứ?” Chu Bảo Lâm hỏi khi hai người ngồi trong tiếng nhạc du dương của một nhà hàng.“Tất nhiên là không.” Lương Thần tay cầm tách trà, hơi ngửa đầu ra sau, hơi nước trong cốc phả vào cằm nhồn nhột, cô mỉm cười “Mình và anh ấy chia tay đã lâu, từ lâu đã không còn cần thiết phải tìm hiểu thông tin về nhau nữa”.Thấy thái độ Lương Thần có vẻ bình tĩnh, Chu Bảo Lâm cũng cảm thấy nhẹ nhõm, thầm nghĩ xem ra mình đã lo lắng vô ích. Có lẽ, cùng với thời gian, Lương Thần đã thực sự quên anh Thần nghiêng đầu quan sát khuôn mặt trông nghiêng của người nhạc công đang chơi dương cầm trên sân khấu nhỏ, nói chậm rãi “Thực ra mới rồi mình đã gặp cậu em họ của anh ấy”.[ gì? Lăng Diệc Phong còn có em sao?”“Em họ, đang làm việc cùng với công ty của mình, mà lại cùng phòng nữa. Thế giới bé nhỏ đến nực cười.”“Vậy cậu ta có biết quan hệ giữa hai người không?”Lương Thần nhìn Chu Bảo Lâm, lắc đầu “Có lẽ không”. Ngoài chuyện bức ảnh, cô không thấy Lăng Dụ nhắc tới chuyện nào khác, có lẽ cậu không còn biết gì hơn.“Còn nữa”. Cô thận trọng sửa lại “Không còn “hai người” nữa, tớ và anh ấy không thể có lien lạc trở lại”.Bảo Lâm lưỡng lự, cuối cùng nói vẻ dứt khoát “Nhưng mình nhận thấy anh ấy vẫn chưa quên được cậu…có lẽ…”.“Dựa vào đâu mà cậu nói như vậy?”, Lương Thần mỉm cười ngắt lời.“Trực giác!”Lương Thần không cười nữa. Trực giác! Xem ra mỗi phụ nữ đều có trực giác riêng. Nhưng cô vẫn tin vào một sự thật đã công chơi hết bài này đến bài khác, sau mười phút giải lao, khi trở về bên cây đàn, anh ta lại tiếp tục công việc của mình. Lần này là bản nhạc có tên Mười Thần bỗng bật cười “Thật là hợp cảnh hợp tình”, và nhận được cái lườm của người đối cơm xong, lúc ra về Bảo Lâm hỏi “Hình như anh ấy không biết cậu cũng trở về thành phố này?”.“Có lẽ.” Gió lạnh ùa tới, Lương Thần thu hai bàn tay vào túi ấy, sau khi nói chia tay, co thu xếp đồ đạc trở về nhà ở Thượng Hải, hầu như cắt đứt lien lạc với bạn học cũ. Mãi đến hai năm trước, bất chấp sự phản đối của gia đình, cô nhất quyết trở về thành phố này bắt đầu sự nghiệp.“Có lẽ anh ấy tưởng cậu không lien lạc với mọi người, chiều nay lúc ở đài truyền hình không thấy anh ấy hỏi thông tin về cậu.”Lương Thần ngẩng đầu, nhìn vầng trăng vàng vọt trên bầu trời, không ngạc nhiên, cô cười nhạt “Anh ấy kiêu ngạo như vậy, những chuyện như thế anh ấy không làm đâu”.Huống hồ bây giờ anh đã có bạn gái mới, không phải thế sao?Lăng Diệc Phong xuất hiện trong cuộc đời Tô Lương Thần vào buổi tối ngày lễ Valentine năm thứ nhất đại học.[ học mới bắt đầu chưa lâu, Lăng Diệc Phong đã đổi ngành học, từ khoa Phát thanh của Học viện Truyền Thông sang khoa điện tử có giá vào loại nhất nhì toàn quốc. Chuyện chuyển từ khoa xã hội sang khoa tự nhiên của anh chàng có tên Lăng Diệc Phong nào đó, Tô Lương Thần cũng nghe đồn đại phong thanh. Nghe nói, hình như lăng Diệc Phong có chỗ dựa rất lớn nên chuyện như vậy chẳng có gì khó khăn. Những tin vỉa hè kiểu đó Lương Thần không mấy bận tâm. Về sau, khi cô chuyển hẳn vào sống trong kí túc xá, bắt đầu cuộc sống sinh viên thực sự, cái tên Lăng Diệc Phong lâu dần cũng quên sự khích lệ của Chu Bảo Lâm, Lương Thần cũng ghi tên tham gia vào ban truyền thông của Học viện, phụ trách chương trình ca nhạc. Thời gian trôi mau, học kỳ hai vừa bắt đầu thì đến lễ Valentine. Buổi tối hôm đó, theo lịch, đến lượt Lương Thần trực tổng đài, khi thời gian sắp hết, đột nhiên có hai nữa sinh xông người này không gõ cửa, Lương Thần cau mày, nhìn họ “Các bạn có việc gì không?”“Gửi tặng bài hát”, cô mặc váy ngắn Thần nhìn đồng hồ, theo quy định đã hết thời gian gửi bài hát theo yêu cầu, nhưng hôm nay là ngày Valentine, nên cô gật đầu “Các bạn muốn gửi bài hát gì, cho ai?”Hai cô gái nhìn nhau, vẫn là cô váy ngắn nói “Lăng Diệc Phong khoa điện tử 97. Có bài hát của Mariah Carey không?”.Thời kỳ đó đường phố tràn ngập bài hát của các ca sĩ Hồng Kông, dài truyền thanh của học viện rất ít bài hát tiếng Anh, Lương Thần lắc đầu “Rất tiếc không có, thay ca sĩ khác đi”.Lúc đó cô bạn bên cạnh kéo tay cô váy ngắn nói Thần nghe loáng tháng, hình như là “…Nghe nói đây là ca sĩ anh ấy thích nhất…”Thời buổi này người ta rành mọi thứ! Ngay đến sở thích riêng tư của người khác cũng tỏ tường như nhiên “cô váy ngắn” vẫn kiên quyết “Chỉ cần đúng ca sĩ ấy, bài nào cũng được, có bài gì không?”.Lương Thần mỉm cười lắc đầu, lại nhìn đồng hồ “Xin lỗi tôi sắp phải đi rồi, các bạn…”.Vốn định nhắc nhở đối phương nhanh chóng quyết định, không ngờ chưa nói hết câu cô đã bị người ta nổi cáu vặn lại “Đài truyền thanh các vị làm ăn kiểu gì vậy? Không những không đáp ứng được nhu cầu của sinh viên lại còn lười biếng, không làm hết trách nhiệm!”Lương Thần ngẩn người trong giây lát, sau đó liếc nhìn thái độ trịch thượng cũng như kiểu ăn mặc, trang điểm lộ liễu của hai cô sinh viên, mặc dù rất bực nhưng vẫn cố nhã nhặn, nói “Sao các bạn không để tôi nói hết? Nếu hai bạn nhất quyết muốn gửi bài của Mariah Carey…”, dừng một lát, Lương Thần tự nhiên thấy buồn cười hỏi “ Vậy thì có phải bất kì bài hát nào của ca sĩ này đều có thể? Bởi vì quả thực nguồn bài hát của học viện rất hạn chế, tôi đành cung cấp đĩa riêng của tôi”. Nói xong, cô lấy chiếc băng vẫn mang theo người, giơ trước mặt hai cô gái đợi hồi lẽ là do trân trọng thành ý của đối phương, hai cô gái không kịp suy nghĩ vội gật đầu đồng Thần cảm thấy hài long, đẩy tờ giấy và hai cây bút đến trước mặt hai cô gái “Xin hãy viết, yêu cầu bài hát của Mariah Carey, tặng Lăng Diệc Phong khóa 97”.“Lại còn phải viết ra nữa à, phiền chết!”“Quy định là thế.” Giải thích xong Lương Thần bắt đầu quay ra thao tác với cái máy hát kiểu đến khi âm nhạc dừng lại, gửi xong lời chúc ngày valentine, hai cô gái mới hài long ra Thần ngồi ngả đầu vào thành ghế, chỉnh âm lượng cao hơn một chút, nhắm mắt, yên lặng hát này gồm toàn những bài hát nổi tiếng của Âu Mỹ, rất may trong đó có một bài tủ của Mariah Carey, hệ thống loa đặt ở các khu vực khác nhau trong đường truyền đi giọng hát êm dịu ngọt ngào và tiếng dương cầm quyến Withuot you hoàn toàn không hợp với không khí của ngày hôm nay. Trong buổi tối thần tiên của ngay Valentine sao lại để cho một cô gái mất người yêu hát những câu bi lụy như vậy? Nhưng chẳng có cách nào khác. Lương Thần mỉm cười nhắm mắt. Ai bảo người tặng không để ý, huống hồ đây lại là bài cô thích. Coi như là món quà tinh thần bù đắp cho sự vất vả của cô suốt mấy tiếng đồng hồ vừa qua vậy!Nghĩ lại chuyện hồi đó, đôi lúc Lương Thần cảm thấy cô làm vậy là hơi quá, mặc dù bực mình vì thái độ của hai cô bạn nhưng trong ngày lễ Valentine mà lại phát một bài hát như thế, nói theo kiểu mê tín thì đó là điềm báo không việc của Lương Thần vẫn bận rộn như thường lệ, rất nhiều kịch bản cần chỉnh sửa, khách hàng liên tục gõ cửa. Có lúc cô thầm nghĩ, làm việc ở công ty quảng cáo có tiếng nhất thành phố cũng chẳng sung sướng gì. Chỉ có ngày lĩnh lương, nhìn Đường Mật ngắm nghía cái thẻ ngân hàng mỏng manh, cười ngất, gật gù “Công sức bỏ ra coi như được đền bù xứng đáng” thì cô mới nhận ra cái gì cũng có cái giá của thường công việc vất vả, Lương Thần cũng không có thời gian suy nghĩ nhiều, chỉ có những lúc đối diện với bộ mặt khắt khe của khách hàng, với sự chỉ trích của sếp, cô đàng phải cố chịu, hy sinh thời gian rỗi của mình. Nhưng cô hiểu mình tự làm tự chịu, ngày trước cô đã bất chấp sự phản đối của cha mẹ, một mực đến sống ở thành phố này, bây giờ khổ mấy cũng phải chấp hàng hiện nay cùa Lương Thần là một công ty mỹ phẩm khá lớn, mối hàng này là do người khác phụ trách, vừa mới chuyển sang cho cô. Buổi tối cô có hẹn dùng cơm với ông giám đốc công ty đó, địa điểm là lầu trên của nhà hàng Nhật Bản ở trung tâm thành Thần có thể ăn được bít tết chỉ tái một nửa, nhưng không thể nào ăn được hải sản sống, cô cũng rất ghét vị hăng của rau hẹ, nhưng thực đơn là do khách hàng lựa chọn, cô không có cách nào khác. Nửa giờ trôi qua, công việc bàn bạc xong, sau khi hai ly rượu trắng đi vào dạ dày, ông giám đốc đang phát phì bắt đầu nhích thân hình độ sộ về phía Lương Thần, cái mùi vốn không dễ chịu gì từ miệng ông ta cơ hồ cũng phả vào mặt Thần ngồi bất động, bụng cười thầm, trước đây cô có lần nghe nói giám đốc của đối tác “có máu dê”, có lẽ đúng là nhân vật bàn tay người đàn ông với những ngón tay vừa ngắn vừa thô một lần nữa dịch lại gần cô, Lương Thần không thể né tránh nhưng tự dưng thấy ghét ông ta, cô đứng phắt dậy, nói “Giám đốc Lý, xin lỗi, tôi muốn trang điểm lại.” Thực ra cô không bao giờ trang điểm lại giữa bữa tiệc, nhưng đối phương lại tưởng đó là vì ông ta nên gật đầu lia lịa “Được, được”, đoạn rút tay về tiếc Thần ra khỏi cabin, qua một hành lang rộng, vòng qua bức bình phong, đi vào phòng vệ sinh ở cuối hành lang, cô rửa tay, hơ hơ tay dưới máy sấy, rồi mới mở cửa đi không vội trở lại bàn ăn, đứng tựa vào bức tường ở hành lang, lần trong xắc tay lấy bao thuốc, rút một điếu rồi châm lửa. Cả nhà hàng này, ngoài nơi cô đang đứng không có chỗ nào được phép hút thuốc. Lương Thần vốn không hút thuốc, bao thuốc này là do nhân viên tiếp thị nào đó nhét vào tay khi cô cùng đồng nghiệp đến dự lễ khai trương nhà hàng mấy hôm trước. Bây giờ lấy ra hút chỉ là giết thời gian, để khỏi phải ở bên người đàn ông khó chịu hàng mới khai trương chưa lâu, lớp sơn tường vẫn còn tươi mới. Những bức hoạ trên tường được vẽ một cách công phu, phần lớn là các nhân vật quý tộc, võ sỹ, hoặc ca sỹ với dáng vẻ mỹ miều của các triều đại trước, ngoài ra phối cảnh còn có hoa cỏ chim muông và âm nhạc dân gian Nhật Bản du dương. Trong không gian khá rộng ở đây, một phút sao nhãng khiến cô đột nhiên không biết mình đang ở chốn Thần khép hờ mi mắt, nhìn những sợi khói mỏng vấn vương trước mặt, bỗng dưng thấy buồn. Nhưng ngay sau đó, tiếng bước chân từ phía sau bức bình phong khiến cô chú ý, bước chân mỗi lúc một gần, cô đột nhiên quay đầu lại. Nửa điếu thuốc chưa cháy hết vẫn kẹp giữa hai ngón tay, Lương Thần sững sờ nhìn người đàn ông đang tiến lại gần, ánh mắt cứ dán vào khuôn mặt tuấn tú, tuyệt đẹp của người đó như bị thôi miên, trong tích tắc, cô dường như không thở anh sao? Cô nhắm mắt rồi mở ra, có cảm giác người trước mặt chỉ như là ảo khi vừa mở mắt, người đàn ông có thân hình cao lớn, dáng dong dỏng đó đã đứng trước mặt cô bằng xương bằng thịt “Đã lâu không gặp, Tô Lương Thần”.Anh gọi cô là “Tô Lương Thần”, giọng hờ hững, xa lạ. Trái tim Lương Thần bỗng nhói ánh đèn hành lang mờ mờ, Diệc Phong đứng sững, mắt đăm đăm nhìn người phụ nữ đứng cách chừng ba mét mà thoạt nhìn giống một người vô tri. Không ngờ sau bằng ấy năm, hai người lại gặp nhau ở đã uốn tóc, ăn mặc trang điểm đúng kiểu phụ nữ trưởng thành, khuôn mặt trong sáng thuần khiết ngày xưa phủ một lớp phấn nhẹ và…lại còn…hút thuốc. Nhưng bằng đấy năm, ánh mắt cô dường như vẫn không thay đổi, vẫn trong sáng, thoáng chút kiêu sa, mặc dù lúc này như bị thất thần nhưng vẫn hoàn toàn là cái nhìn thân ra cô ở thành phố này.“Phản ứng của em giống như nhìn thấy ma vậy”. Vẫn đứng nguyên chỗ cũ, khoé miệng thoáng nụ cười nhạt, Diệc Phong nói vẻ giễu cợt. “Nhìn thấy tôi khiến em ngạc nhiên đến thế sao?”Lương Thần chau mày, đôi môi động đậy nhưng không phát ra tiếng. Có gì đáng ngạc nhiên? Cô biết anh đã trở về, không phải sao? Nhưng vì sao lòng vẫn ngấm ngầm đau, đau đến tận đầu ngón tay, đau đến mức toàn thân bắt đầu run Phong bước tới, nhún vai hỏi “Hay là em đã định cả đời này không nhìn mặt tôi, đúng không?”Lương Thần chợt nhận ra người đàn ông đứng trước mặt cô rất xa lạ, vẫn đôi mắt quen thuộc nhưng ánh mắt sắc lạnh, lạ lùng như chưa từng thấp hơn đối phương mười mấy phân nên cô không thể không ngẩng đầu, yên lặng một lát, cuối cùng cô cũng đã tìm lại được giọng nói của mình. Cố trấn tĩnh, cô lên tiếng “Đã lâu không gặp, anh vẫn khoẻ chứ?”Cô vẫn có thể không thay đổi sắc mặt hỏi một câu xã giao như vậy! Diệc Phong nhìn chằm chằm vào khuôn mặt vẫn rất đẹp, cố kiềm chế không chạy lại bóp cổ cô, hỏi cho rõ tại sao năm xưa cô đột ngột đoạn tuyệt. Sự phẫn nộ bị kìm nén lâu ngày tất phải trào ra, nhưng anh vẫn tỏ ra bình tĩnh “Rất tốt, còn em?”“…Cũng tốt.” Lương Thần nhìn vào mắt anh, không biết tia sáng vừa loé lên trong đó có ý nghĩa như anh đang tức giận!“Vậy sao?” Diệc Phong lại cười nhạt. “Tôi cũng đoán thế.”Không khí giữa họ đột nhiên lắng lại, có vẻ như ngoài chào hỏi, giữa họ không còn gì để nói. Cuối cùng, Lương Thần nói nhỏ “Tôi đi đây, người ta đang đợi”.“Không dám làm phiền!” Diệc Phong nghiêng người nhường đường. Lương Thần cúi đầu, lướt qua. Vị hăng của lá hẹ và vị khách háo sắc kia đều trở nên xa xôi, lòng cô đắng chát, thái độ hờ hững của anh khiến cô không chịu nổi, chỉ muốn bỏ đi thật chính vào lúc cô tưởng sắp thành công, sau lưng lại có tiếng gọi “Tô Lương Thần.”Cô quay đầu Phong đứng trong ánh điện mờ mờ, sắc mặt không chút biểu cảm đang nhìn cô, môi mấp máy “Tạm biệt.”
Từ nay, mỗi ngày đều là thời gian của họĐêm khuya. Sau khi rời bệnh viện như thường lệ, cô trở về căn hộ của gia đình Diệc Phong ở trung tâm thành phố. Cũng chính căn hộ này nhiều năm trước, sau khi chứng kiến Trình Kim trễ nải trong bộ đồ ngủ, khuất sau cánh cửa thấp thoáng chiếc giường có người đàn ông đang ngủ, cô đã lặng lẽ bỏ lại, cô thấy tất cả thật xuẩn ngốc và nực lẽ lúc ở bệnh viện đã chập chờn ngủ ít nhiều nên bây giờ sau khi dọn dẹp nhà cửa, tắm xong, cô không hề cảm thấy buồn ngủ. Vừa hâm nóng ly sữa thì có tiếng chuông điện thoại, phá vỡ màn đêm tĩnh mịch. Bệnh viện cách nhà không xa. Đứng chờ ở đầu đường một lát không thấy chiếc taxi nào, Lương Thần quay trở lại, băng qua đường đêm ấm áp lướt qua mặt, thổi tung tà áo và mái tóc, toàn bộ máu trong người cô như reo vui nhảy ra đến tận bây giờ, cô mới hiểu thế nào là niềm vui thật sự. Mỗi tế bào trong cơ thể cô như đang nhảy nhót reo vang, nhưng sâu xa trong tiềm thức vẫn còn vương vấn chút lo âu, cô chỉ sợ tất cả chỉ là giấc đó đến quá đột ngột, dường như cô đã chờ đợi quá lâu rồi, chỉ trong khoảnh khắc, ánh sáng đột nhiên lóe lên và màn đêm biến mất, ánh sáng hiện ra dịu dàng mà rạng ngời lung tựa vào khung cửa bệnh viện để trấn tĩnh lại, cô cố kìm bớt những nỗi hồi hộp trong lòng. James bước ra đón cô, nự cười trên môi, hình như James đang rất vui.“Vào đi”, James nói “Tôi đã chờ chị rất lâu rồi.”Lương Thần lướt qua vai James, bước đến giường, tim đập thình trên giường vẫn khép mắt, lúc này hơi hé mở, điểm đen trong mắt hướng vào mặt cô bỗng lóe lên. Đứng bên giường, cô cảm thấy như mình đang ở trong giấc mơ, môi mấp máy hồi lâu mới có thể nói thành lời, giọng khàn đặc “Lần này anh ngủ lâu quá.”Giọng cô như một hơi bệnh lặng lẽ nhìn mê hơn một tháng, vừa tỉnh lại, có vẻ như anh đã quên mất tiếng nói, chỉ có thể lâu sau, đôi môi nhợt nhạt ấy khẽ mấp máy, Lương Thần sụp xuống, bật khóc, nhưng cô lại lập tức đứng dậy, nhoẻn cười, lau nước mắt, ghé sát mặt anh. Không có âm thanh chỉ nghe thấy hơi thở. Nhưng đối với cô, như vậy đã là quá đủ rồi. Lúc này, chỉ cần có thể được nhìn vào mắt nhau đã là hạnh nắm lấy bàn tay yếu ớt của anh, con tim lúc đó mới bình yên trở khi vào phòng phẫu thuật, anh đã bảo cô hãy đợi anh, mặc dù phải mất bốn mươi ngày nhưng cuối cùng, cô đã đợi cửa, trời chưa sáng, nhưng bình minh thực sự đã nay, thời gian mỗi ngày sẽ thuộc về còn bao việc phải làm, cô còn có bao điều muốn nói với lần cô đã nói “Em yêu anh”, lúc đó nếu không nói ra, cô chỉ lo không còn cơ phút này, nhìn khuôn mặt xanh xao nhưng vẫn tuyệt đẹp của anh, cô đột nhiên muốn nói Cảm ơn !Cảm ơn cuộc sống ! Vậy là cô lại được nhìn thấy ánh mắt người đó tiết xuân ấm áp, họ đang ngồi sưởi nắng. Lương Thần đang lặng lẽ ngắm nhìn không biết chán khuôn mặt tuấn tú vẫn hơi gầy của anh, đột nhiên thốt lên “Diệc Phong, cảm ơn anh !”. Lời nói thốt ra, dường như chính bản thân cô cũng cảm thấy bất ngờ, nhưng Diệc Phong không ngạc nhiên. Anh quay lại, nhìn cô, vầng trán rộng trắng xanh lấm tấm mồ hôi sáng bừng bởi ánh tay vuốt tóc cô, anh mỉm cười “Anh yêu em !”.
Một trận mưa lớn trút xuống thành phố trong đêm không một dấu hiệu báo toàn thất vọng bởi chuyến du lịch bị cản trở đột ngột. Lương Thần lại hầu như không mấy quan tâm, hoặc nói đúng hơn, suốt cả ngày cô luôn ở trong trạng thái bất vi phát sóng chương trình thời sự địa phương, Diệp Tử Tinh tay phải để trong túi quần nắm chặt một vật gì đó, cuối cùng đứng dậy đi vào đồ mặc ở nhà giản dị, tấm lưng mềm mại thon nhỏ của người phụ nữ, cộng với mùi thơm quyến rũ của thứ ăn, có lẽ đó là bức tranh đẹp nhất trong tưởng tượng của một người đàn ông trưởng thành muốn ổn định cuộc sống. dtt đứng tựa vào khung cửa, lặng lẽ nhìn, không lên tiếng. Qua làn khói mỏng, anh cảm thấy cảnh tượng này đáng để đổi bằng bất cứ gía máy hút mùi kêu ù ù, Lương Thần không nghe thấy tiếng chân của Tử Tinh, đến khi quay người lấy cái đĩa, cô mới phát hiện có người đứng sau lưng lặng lẽ quan sát mình từ lúc nào. Cô giật mình, tay va vào cái xẻng xào trên bệ bếp, một vết dầu ăn dính vào cánh tay để trần tròn chưa kịp lau vết dầu, cô đã bị tay ai đó nhẹ nhàng ôm từ phía sau. dtt nheo mắt, giơ ngón tay chỉ vào trán cô, vui vẻ “Thấy chưa, để cho em vào bếp quả thật nguy hiểm”.Thoạt tiên Lương Thần không hiểu, sau đó cũng bật cười theo anh, chợt nghĩ lại cảnh tương mấy năm trước Tử Tin dạy cô nấu ăn, cứ liên tục xảy ra sự cố.“Sao gần đây em hay giật mình thế?” Tử Tinh nhìn Lương Thần lau những vết dầu trên cổ tay, anh hỏi vẻ quan tâm “Lương Thần, có tâm sự phải không?”Lương Thần hơi ngước mắt, những chuyện buồn của cô không nên phiền đến anh, nghĩ vậy cô đành lắc đã khoác tạp dề bên ngoài chiếc sơ mi cao cấp thay vị trí của cô, bắt đầu trổ tài nấu nướng, Lương Thần vẫn đeo tạp dề, đứng sang một bên, nét mặt đăm chiêu. Bỗng nhiên cô cảm thấy xúc động đồng thời cũng giận bản thân mình, một cuộc sống như vậy dưới con mắt mọi người đã là quá lý tưởng, được yêu bởi một người đàn ông như thế, lại còn không thoả mãn? Sao cô còn nhớ nhung, vương vấn những cái cũ xưa, vẫn day dứt nhớ người đàn ông đã đoạn tuyệt quan hệ từ lâu, liên tục gây sự với mình?Lương Thần còn đang ngơ ngẩn thì cảm thấy vật gì chạm vào trán, cô thấy Tử Tinh thu tay về, mỉm cười, giục “Mau đi sắp mâm bát, năm phút nữa tất cả sẵn sàng”.Bàn ăn đối diện với ban công, đáng tiếc cho trận mưa trong ngày đông hàn, bầu trời âm u, trời và đất dường như được nối với nhau bởi một tấm phông khổng lồ màu ăn kết thúc, Tử Tinh bỏ đũa, thở dài “Vốn định chiêu đãi em suối nước nóng và bữa tiệc ngoài trời, vậy mà…”Lương Thần đưa giấy ăn cho anh, an ủi “Để lần khác vẫn còn cơ hội mà”.Lát sau, Tử Tinh đột nhiên nắm tay Lương Thần, mắt nhìn âu yếm “Nhưng anh không muốn đợi nữa!”Lương Thần còn chưa có phản ứng, anh đã đứng lên, bàn tay dày, ấm nắm chặt những ngón tay mảnh dẻ của cô, đột nhiên anh quỳ gối trên thảm.“Anh…” Lương Thần hốt hoảng nhận ra cái vật lấp lánh trong tay Diệp Tử Tinh chính là chiếc nhẫn. Nó vốn là vật tượng trưng cho hạnh phúc vậy mà lại gây ra trong cô cơn hoảng loạn bất hoảng loạn đột ngột và mạnh mẽ đến nỗi cô bất giác giật tay đứng phắt lên, loạng choạng lùi về sau, va vào chiếc ghế nhỏ cạnh bàn trà, chiếc ghế dổ xuống nền phát ra âm thanh nặng Tử Tinh vẫn đang trong tư thế cũ, không nhúc nhích, anh chỉ cách Lương Thần mấy bước chân nhưng khoảng cách đó dường như lại rất xa, đủ cho anh hiểu thái độ của người anh định cầu Thần không dám nhìn vào mắt người đàn ông đó, người mà sự tuyệt vọng trong ánh mắt lúc này sẽ trở thành nỗi ám ảnh day dứt khôn nguôi trong lòng cô nhiều năm bề sau. Thật khó có thể tưởng tượng cô đã hành động như vậy để từ chối lời cầu hôn chân thành cùa anh sau ba năm quen nhau.“Em…chuyện này đột ngột quá…Chúng ta cần thời gian suy nghĩ…” Cuối cùng Lương Thần cũng mở miệng, do bối rối cô nói luôn ý nghĩ vừa nảy sinh trong Tử Tinh mím môi, lời cầu hôn Hãy lấy anh đi’ chưa kịp nói ra đã có câu trả lời. Bàn tay khép lại, anh từ từ buông tay, chiếc nhẫn kim cương loé lên một vệt sáng rồi nằm gọn trong lòng bàn tay. Anh đứng dậy, giơ ngón tay chạm vào mí mắt Lương Thần. Người con gái này, anh biết, ánh mắt cô đã nói lên tất cả. Anh mắt ấy không phải là sự hốt hoảng bởi bất ngờ mà là sự từ chối, lời cự cô đã cự tuyệt lời cầu hôn của tay chạm vào mí mắt, đôi mắt ấy sẽ khép lại, anh sẽ không phải nìn thấy ánh mắt ấy,Nhưng trong lòng anh vẫn thầm hy vọng. Anh mỉm cười, độ lượng hỏi “Lương Thần, có phải em cũng như một số phụ nữ đẹp bây giờ, mắc chứng sợ hôn nhân”.Nếu cô gật đầu, anh sẽ cho cô thời gian, anh sẽ tiếp tục chờ buông tay, nhìn vào mắt cô, dần dần nản lòng. Trong ánh mắt đó chỉ có sự áy náy và lời cầu xin tha thứ. Đó là điều mà anh không muốn nhìn thấy cười anh vụt mất, một câu hỏi chân thực, thẳng thắn “…Nếu người làm chuyện đó hôm nay là anh ta, liệu em có từ chối?”Bên ngoài đường dường như mưa mỗi lúc một to, mưa đập vào cửa kính ào Thần mấp máy môi lắp bắp “…anh nói gì?”Tử Tinh nhìn cô chằm chằm, nét mặt khó hiểu, anh nói “Em vẫn không thể quên anh ta đúng không? Người đã làm em khóc trên đất Mỹ”.“Còn nữa, người lái xe đưa em về hôm đó chính là anh ta phải không? Bạn đại học của em, mối tình đầu của em”.Lương Thần thở ngắt quãng.“Thực ra hôm đó, không phải anh tình cờ gặp em dưới nhà, là anh cố ý đứng chờ ở đó. Biết em đi họp lớp, biết em sẽ gặp anh ta, anh không yên tâm, nhưng không tiện đến nhà hàng, đành đứng đợi dưới nhà khá lâu. Nhìn em ngồi xe của anh ta trở về, nhìn thấy dáng điệu hai người khi nói chuyện, anh đã đoán ra anh ta là ai”. Tử Tinh cười đau khổ. “Lương Thần, em biết không? Ánh mắt, giọng nói, sắc mặt của em khi ở bên anh ta điều khác. Anh không muốn thừa nhận, nhưng không thể không nhận ra, e…vẫn yêu anh ta, phải vậy không?”Mưa phủ kín đất Thần vẫn ngồi ngây, im lặng. Thực ra, những năm qua rất ít khi cô nghĩ rốt cuộc cô có còn yêu Lăng Diệc Phong hay không? Mặc dù năm xưa hai người đột ngột chia tay trong một hoàn cảnh rất xấu, mặc dù cô vẫn luôn tự nhủ mình phải xoá hình ảnh người đó ra khỏi ký ức, nhưng sau khi gặp lại, hồi ức, tình cảm ngày xưa ùa về khiến cô không kịp đề phòng, chống đỡ. Hình ảnh Lăng Diệc Phong lâu nay vẫn nằm yên ở một góc sâu nhất trong lòng cô, bất chấp mọi nỗ lực quên anh của cô, cô đều không thể phủ nhận sự tồn tại của anh dù là quá khứ, hiện tại hay tương còn Diệp Tử Tinh? Lương Thần nhìn anh, đột nhiên thấy hoang mang, cô tự hỏi đối với người đàn ông yêu cô hết lòng này, tình cảm cô dành cho anh thực ra là tình yêu hay sự tri ân?Một ngày năm năm trước, sau khi Lương Thần lao từ căn hộ của Lăng Diệc Phong ra ngoài trong trạng thái gần như mất trí, người đồng hương Trung Quốc đầu tiên cô gặp là anh. Cũng chính là anh đưa cô đến một tiệm ăn gần đó, trao cho cô ly café nóng, sưởi ấm đôi tay giá lạnh của Thần cổ cứng đờ, mắt ngây dại, nhưng cố nén không để nước mắt trào ra. Hai con người xa lạ ngồi yên lặng suốt ba giờ đồng hồ. Khi người đàn ông đó lặng lẽ trao cho cô chiếc khăn tay trắng tinh mềm mại, Lương Thần ngước mắt, bộng bật cười, phút chốc trái tim trơ lạnh bỗng trở nên ấm áp.“Lương Thần”, giọng Tử Tinh khản đặc, không che giấu thất vọng “Có lẽ chúng ta gặp nhau không đúng lúc”. Nếu gặp nhau sớm hơn, biết đâu mọi chuyện sẽ không trở nên như ngày hôm người phụ nữ xinh đẹp đã làm anh say mê ngay từ lúc ngồi với cô trong tiệm café trên một đất nước xa xôi ngồi thẫn thờ trước mặt, ánh mắt đờ đẫn, cuối cùng anh bước tới nhẹ nhàng ôm cô, thì thầm “Đừng buồn thế, chẳng lẽ em không nhớ hôm nay là sinh nhật em sao?”Thấy người trong lòng không có phản ứng gì, anh ngừng lại nói tiếp “Chiếc nhẫn anh đã mua từ cuối năm ngoái. Vốn tưởng đó sẽ là món quà tốt nhất … Mặc dù bây giờ …nhưng anh vẫn hy vọng em sẽ nhận nó, coi như đó là quà tặng sinh nhật của một người bạn tốt chứ không mang bất kỳ ý nghĩa nào khác”.Anh càng dịu dàng khoan dung, Lương Thần càng muốn thực cô đã quên hôm nay là ngày gì, nhưng ngày này ba năm trước thì cô không thể nào hôm đó, Lương Thần một mình đi đến con phố nhỏ phía cổng sau trường đại học Z, ngồi trong quán ăn ngày xưa vẫn thường ngồi với Lăng Diệc Phong. Lúc đó quán hầu như không có khách, chiếc tivi cũ đang phát trận thi đấu bóng đá, giọng người tường thuật hết sức sôi nổi, phấn kích, trên khán đài khán giả reo hò như vỡ tung trời. Một mình cô ngồi cạnh chiếc bàn nhỏ, nước mắt bỗng ứa lần Lương Thần nói đùa, hai lăm tuổi em sẽ lấy chồng. Lúc đó chàng trai ngồi bên liền ngẩn người, mắt sáng lên, nói vẽ rất nghiêm túc “Nhưng anh muốn lập nghiệp đã, hai lăm tuổi thì sớm quá!”Nhìn vẻ tội nghiệp của anh, Lương Thần bật cười khanh khách. Lúc đó anh mới đổi giọng vui vẻ “Nhưng chiếu cố sự sốt ruột của em, anh sẽ cố gắng”.“Ai thèm sốt ruột?” Lương Thần cười, cấu vào lưng anh. Cô ngẩng đầu và cảm thấy choáng váng bởi anh mắt đen da diết hướng vào mình…Chuyện xưa như khói đã sớm tan biến, không còn dấu vết. Bây giờ cô đã qua sinh nhật lần thứ hai lăm, người năm xưa đã trang trọng hứa sẽ cố gắng cưới cô giờ đang ở đâu?Hôm đó, tuyết rơi rất khi ra khỏi nhà hàng đó, Lương Thần không biết mình đã đi bộ bao nhiêu lâu dưới trời mua tuyết lạnh buốt. Về đến khu nhà trọ, dừng chân… từ xa đã nhìn thấy một bóng đen, có một người đứng đó bước tới, nghiêng mình, nói “Lương Thần sinh nhật vui vẻ…”Người cô khẽ run lên, cái đầu vốn đang rối loạn nay càng trở nên bối đó thân mật gọi tên cô “Lương Thần”.Áo khoác đen, dáng người thẳng, hơi gầy. Nửa khuôn mặt người đó chìm trong bóng tối, tạo nên một ảo thảng thốt như trong mơ, chưa kịp phản ứng thì đã thấy bóng người động đậy, tiếp đó là giọng nói nhẹ như gió thoảng “Có phải anh…?”Một tia hy vọng loé lên trong tiềm thức của cô, trong một đêm như đêm nay, thật khó để kìm nén cảm phải!Biết là không khi bóng người đó bước đến, nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt ấy, cảm giác tuyệt vọng chợt ập rơi lả tả trên tóc trên vai, được ôm ấp bởi đôi môi vòng tay ấm áp lịch lãm, nhưng người cô lại run cuộc cô vẫn đang hy vọng điều gì?Đây không phải là khuôn mặt cô mong đợi, không phải là hơi ấm mà cô vẫn hằng quen thuộc, vòng tay này không phải vòng tay anh. Người nói lời chúc sinh nhật vui vẻ không phải là anh. Người ôm cô vào lòng cũng không phải là cái đêm cô bước qua tuổi hai lăm, cái tuổi cô nói đùa cô sẽ lấy chồng, tất cả những gì mà cô và anh đã cùng nhau trải qua dường như trong phút chốc trở thành chuyện của kiếp trước, xa vời và hư dày phủ kín bàn cằm lên vai Diệp Tử Tinh, khẽ khép hàng mi trở nên nặng nề bởi bụi tuyết, Lương Thần lặng lẽ từ biệt quá cũng vào ngày đó ba năm sau, chính cái quá khứ mà cô đã từ biệt, đã tự nhủ phải quên đi lại trở về giống như một tấm mạng nhện, mỗi sợi tơ vấn vít đan dính không thể nào gỡ bỏ, khiến cô có lỗi với một người đàn ông rất mực bao Tử Tinh từ từ nới lỏng vòng tay, nhìn vào mắt cô giọng chua chát “Lương Thần, anh chỉ muốn hỏi em một câu, nếu có đủ thời gian, liệu em có thể quên người đó, một lòng một dạ với anh?”Lương Thần nhìn anh. Ánh đèn màu da cam rọi vào đôi mắt anh âm u, một đốm sáng nhỏ bé lấp lánh, cô cũng nhìn thấy bóng mình trong đó bé nhỏ, mờ nhạt. Lòng se lại nhưng cô vẫn chậm rãi lắc lẽ thật sự hết cách. Ánh mắt, nụ cười, mỗi cử chỉ của Lăng Diệc Phong, thậm chí tình yêu đau đớn cô dành cho anh dù là ngày xưa hay hôm nay vẫn như chiếc gai nhọn lặng lẽ chích vào lòng cô, ngọt ngào mà đau đớn. Cô cũng đã từng cố nhổ bỏ, nhưng điều đó dường như không cắn môi nhắm măt, điều duy nhất cô có thể làm lúc này chỉ là lắc Tử Tinh cười nhạt, câu trả lời của cô anh đã sớm đoán biết, giờ đây anh hỏi cô như vậy chỉ vì anh không muốn để anh sau này cảm thấy hối tiếc vì bất cứ lý do nhìn Lương Thần, anh nói như độc thoại, giọng buồn buồn “Từ lâu anh đã nhận thấy lòng em bất an nên đã tự tìm hiểu, biết người đó trở về nước, anh đoán chắc tâm trạng của em có liên quan đến anh ta. Nhưng anh vẫn tự lừa dối bản thân, tự nhủ mọi chuyện sau này rồi sẽ tốt đẹp, sẽ lại trở về bình thường như trước. Em vẫn là bạn gái của anh, sự xuất hiện của người yêu đầu tiên sẽ chỉ như tia chớp thoáng qua, sẽ không ảnh hưởng đến con đường của mỗi người sau này. Chẳng qua đó cũng chỉ là mối tình thời đi học, gặp lại nhau có chút xao xuyến cũng là chuyện bình thường. Trước em, không phải anh chưa từng yêu nên anh đã tự nhủ, thể tất cho tâm trạng của em, anh tự khuyên mình nhẫn nại và có niềm tin vào em. Nhưng cuối cùng vẫn là anh tự huyễn hoặc”. Anh cười đau khổ, tiếp tục “Cũng có thể khi ở bên nhau, anh luôn cảm thấy em không yêu anh bằng tình yêu anh dành cho em nên mới nôn nóng muốn ràng buộc em. Chiếc nhẫn này anh đã mua từ năm trước, anh vốn không định đưa nó ra sớm như thế này, vốn định chờ thời cô thích hợp với một lễ cầu hôn thích hợp, như vậy khả năng thành công sẽ lớn hơn. Nhưng cuối cùng anh vẫn không kiên nhẫn được bởi vì gần đây em quá bất thường, anh luôn lo lắng em sẽ đột ngột rời xa anh. Bây giờ xem ra, quả nhiên anh đã chọn thời điểm không thích hợp, thậm chí một thời điểm xấu nhất để cầu hôn, đúng không?”Lương Thần hơi ngẩng đầu thấy Diệp Tử Tinh cười với cô, nụ cười rất nhẹ, chỉ thoảng qua, nhưng cô có cảm giác nụ cười đó giống như một vết thương trên mặt Tử Tinh yên lặng giây lát rồi nắm tay Lương Thần để trong tay mình “Lương Thần, em biết không, trên đời này có những người có thể sống rất thoải mái vui vẻ suốt cả cuộc đời, hồn nhiên không mệt mỏi lao vào hết cuộc tình này đến cuộc tình khác, mà mỗi lần như vậy họ đều yêu hết mình bất luận kết cục ra sao, dù có bị tổn thương cũng sẽ nhanh chóng phục hồi, vậy tay từ biệt quá khứ với một tâm trạng không nhiều băn khoăn, tiếc nối. Có những người, khi yêu cũng hết mình, nhưng có lẽ do quá hết mình nên sau khi mất đi tình yêu, họ không còn sức lực để yêu một người khác. Trong suốt cuộc đời dài dằng dặc, họ chỉ yêu được một người, chỉ có một người tình, những người khác muốn bước chân vào trái tim họ cũng đều thất bại mà thôi. Lương Thần, rõ ràng em thuộc kiểu người sau. Người đàn ông đó thật may mắn”.Khi Diệp Tử Tinh đi, anh vẫn mỉm cười “Tạm biệt!”. Lương Thần lặng lẽ đưa mắt tiễn anh. Không biết anh thuộc kiểu người nào, liệu anh có phải kiểu người có thể nhẹ nhàng nói lời từ biệt quá khứ?Nhìn theo bóng dáng người đàn ông cùng với chiếc xe màu trắng đã quá thân thuộc biến mất trong màn mưa, Lương Thần cảm thấy lòng nức nở. Không phải như Diệp Tử Tinh đã nói Thời gian họ gặp nhau không thích hợp. Thực ra thời gian thích hợp, con người cũng đúng, duy nhất sai chỉ có bản thân kỷ bằng ấy năm, lúc này buông tay, liệu có phải sự lựa chọn chính xác?
Trọn bộ Sự Chờ Đợi Của Lương Thần Full tập được cập nhật mới nhất tại Truyện Tip đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Sự Chờ Đợi Của Lương Thần Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 9/10 🔰 Người đăng ⭐ Truyện Tip Bạn đang theo dõi truyen full hoan thanh Sự Chờ Đợi Của Lương Thần của tác giả Tình Không Lam Hề rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Ngôn Tình này để trải nghiệm và cảm nhận bạn nhé. Câu chuyện về Tô Lương Thần, một cô gái xinh đẹp sắp lên xe hoa về nhà chồng. Lăng Diệc Phong, tài phiệt của giới truyền thông, áo gấm vinh quy. Đôi tình nhân năm năm trước của trường đại học từng khiến mọi người ngưỡng mộ, năm năm sau gặp lại đã cảm thấy sự đùa cợt và khiêu khích của số phận. Cứ ngỡ mọi thứ đã sớm kết thúc, nhưng khi hai người tình cờ gặp nhau, hồi ức xưa lại ùa về. Có lẽ cuộc đời đang trêu đùa họ. Chia xa rồi trùng phùng, họ lại yêu nhau thêm lần nữa. Và còn có những thứ ẩn nấp dưới niềm hạnh phúc ấy – bờ vực giữa sinh và hận… Yêu có thể dùng lý trí kiềm chế, nhưng có thể chấp nhận quá khứ hay không thì mỗi người mỗi khác. Lương Thần tự nhận không làm được, cũng như không thể buộc bản thân không yêu người ấy nữa. Nhưng nếu như sự thật đúng như những gì năm xưa cô đã nhìn thấy, dù cả đời không tìm được người thứ hai có thể yêu như cô đã yêu anh thì giữa cô và Lăng Diệc Phong cũng không thể nào trở lại như trước nữa. Cũng như lúc này, đi bên nhau, cùng bước trên những lối đi ngày trước, nhưng con tim mỗi người ra sao, ai biết? Doc truyen su cho doi cua luong than lttp truyen chu ebook prc download full. Từ khoá Đọc truyện Sự Chờ Đợi Của Lương Thần full, chương 1, chương cuối. Sự Chờ Đợi Của Lương Thần wattpad truyện full sstruyen truyencv medoctruyen, metruyenchu nội dung truyện Sự Chờ Đợi Của Lương Thần review, Sự Chờ Đợi Của Lương Thần Mangatool Wikidich Truyencuatui truyenfull webtruyen truyenyy , nghe audio Sự Chờ Đợi Của Lương Thần Danh sách chương Sự Chờ Đợi Của Lương Thần Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Còn tiếp Đọc truyện online, đọc truyện hay - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang web truyện Online mới nhất, đọc truyện ngôn tình hay . Web đọc truyện online hỗ trợ đọc truyện trên điện thoại, máy tính bảng, đọc truyện trên iphone, ipaid, điện thoại android tốc độ nhanh nhất. Leave a comment
sự chờ đợi của lương thần