Tổng tài phúc hắc sủng thê dạ thiếu ! xin tự trọng. 7.9/10. 13.7K. Tác giả: Tiêu Lăng Dạ. Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị. Nguồn: wattpad. Trạng thái: Đang ra. [Tác giả Tiêu Lăng Dạ -- Thể loại: Đô thị , Ngôn Tình ] Bốn năm trước, cô bị em gái hãm hại, bất ngờ mang thai.
Hào Môn Thừa Hoan: Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng! Chương 92. Hào Môn Thừa Hoan: Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng! Chương 92: Em có phải là trò tiêu khiển hay không? Chương trước Chương tiếp . Giọng nói trầm tĩnh như nước, trong cứng rắn lộ ra vài phần chua xót.
Trọng Sinh Không Gian Mộ Thiếu Sủng Lên Trời , chương 415 của tác giả Mộ Thanh Liễm cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn.
Truyện Hào Môn Thừa Hoan: Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng! - Chương 262-2 với tiêu đề 'Lường trước kết quả (2)' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Mộ Yến Thần nhìn người đàn ông mất khống chế trước mắt, chậm rãi dựa vào lưng ghế sa lon, nói
Ngài Bạc, Xin Tự Trọng. 11,577,000 . Đọc Truyện Theo Dõi (8) 6.33/10 trên tổng số 200 lượt đánh gi
People named Mathieu Xin. Find your friends on Facebook. Log in or sign up for Facebook to connect with friends, family and people you know. Log In. or. Sign Up. Thieu Xin. See Photos. Mathieu Xinan. See Photos. Mathieu Lamela.
e4tSKSN. Đầu óc Lan Khê trở nên ong lời của Nhan Mục Nhiễm đã đưa cô trở về cái đêm ở nhà họ Mộ vào bốn năm trước...Đêm ấy, nụ cười của Mộ Yến Thần lạnh băng, rét thấu xương, chậm rãi nói gằn từng tiếng ở bên tai cô "Đúng vậy, là anh đã lừa em, anh đã lừa gạt em từ lâu lắm rồi, ngay cả em cũng tin rằng, anh thích em, đúng không?"Sắc mặt Lan Khê tái nhợt đến đáng sợ, cô quẳng lại một câu "Cô hãy đi mà lừa ma gạt quỷ ấy" rồi xoay người rời Mục Nhiễm không vội vàng, thanh toán xong liền thong thả đi phía sau cô, không nhanh không chậm đã đuổi kịp cô...Ước chừng mới khoảng chín, mười giờ, nhưng đã không sao gọi được xe. Ở nơi bờ biển xe cộ hầu như lui tới rất ít, còn nếu chờ xe buýt công cộng, chuyến tiếp theo phỏng chừng cũng phải nửa giờ Khê giơ tay vẫy đón xe, nhưng không có một xe nào dừng lại. "Có phải cô thiết kế hạng mục bờ biển khi tôi còn ở chi nhánh như trong bản án đã nêu hay không?" Nhan Mục Nhiễm từ phía sau đi tới, thong thả buông câu tay của Lan Khê đang đưa ra chợt cứng lại tại chỗ, hơi thở đầy bất ổn nhìn lại cô Mục Nhiễm cười cười "Yến Thần biết tài của cô, hiểu rõ từng chút một nên mới có thể nhắc nhở cho cô đầy đủ từng ly từng tí như thế, để cô thiết kế được hạng mục kia, nếu không cô cho là dựa vào đâu mà cô lại có thể hoàn thành được cái điểm mấu chốt kia khéo như vậy chứ? Nhưng mà cô cứ yên tâm, chủ ý của anh ấy cũng không phải thực sự muốn làm hại cô, chỉ là anh ấy hoàn toàn không thích hoàn cảnh lẫn công việc hiện tại ở công ty mà cô đang làm việc thôi. Anh ấy thích nắm trong tay toàn bộ cảm giác, tốt nhất là cô không nên đi bất cứ chỗ nào khác, cứ ngoan ngoãn ở bên cạnh anh ấy, giúp đỡ anh ấy, dựa dẫm vào anh ấy... Tốt nhất là không có anh ấy thì cô sẽ không xong... Chỉ có vậy thì khi đó người đàn ông mới thấy mình đạt được sự thỏa mãn lớn nhất, cô có biết không?"Cả người Lan Khê trở nên cứng ngắc "Cô nói như vậy là có ý gì?"... Cô ta vừa mới nói, việc sao chép đồ án thiết kế này là do Mộ Yến Thần bày ra???Nhan Mục Nhiễm vén tóc lên nói tiếp "Có phải anh ấy đã từng nói với cô rằng cho dù vụ án này có thắng kiện hay không, cũng không quan trọng, dù sao anh ấy cũng nuôi được cô, đúng hay không ? " Cô ta cười nhạo một tiếng rồi tiếp tục nói "Dĩ nhiên là anh ấy hi vọng không thắng kiện, như vậy để cho cô đỡ phải bị người ở trong công ty nói ra nói vào, hoặc là bị những người đàn ông giống như Kiều Khải Dương trêu chọc. Trước kia thì cũng vẫn có thể chịu được, nhưng lúc ở Los Angeles, hai người suýt nữa đã lau súng cướp cò, tuy không có chuyện gì thật, nhưng cũng đủ để cho đàn ông tức giận... cho nên không chỉ nói, bản án lần này Kiều Khải Dương chủ động đưa đầu gánh tội thay cô, cho dù anh ấy không cãi vã, anh ấy cũng sẽ trừng trị như thường. Lan Khê, anh ấy có chút thích sạch sẽ, không chấp nhận nổi người phụ nữ của mình bị người khác đụng vào dù chỉ chút xíu, nếu như có ngày anh ấy vứt bỏ cô, chắc chắn trước hết là do cô không giữ mình trong sạch, hiểu không?"Lan Khê bị câu nói của cô ta làm cho đôi chân lạnh như người con gái đang đắm chìm ở trong giai đoạn ngọt ngào nhất của tình yêu liền bị một thùng nước đá dội xuống, lạnh run đến đông cứng cả người vậy."Cô không cần phải cố ý khiêu khích tôi đâu! " Lan Khê lạnh lùng liếc nhìn cô ta một cái, bàn tay trong chiếc bao tay nắm chặt lại "Anh ấy ở cùng với tôi chắc chắn không phải là chỉ muốn chơi đùa với tôi, tự trái tim của tôi có thể cảm nhận được điều này. Anh ấy cũng sẽ không vì muốn buộc tôi ở lại bên người mà dùng những chuyện dơ bẩn xấu xa như vậy để làm hại tôi, lại càng sẽ không bởi vì ghen tị mà đối phó với Kiều Khải Dương, cô đã suy nghĩ nhiều quá rồi."Sao cô lại không hiểu chứ... Cô nhớ tới chuyện mình thi vào trường cao đẳng năm nào đó, cảm giác bị oan uổng ở trong trường thi, cũng như ở trên pháp đình bị người ta lên án sao chép bản thiết kế vậy, rất giống mà cô không tin, người đàn ông mà cô yêu nhất này lại sẽ đâm cho cô một đao đầm đìa máu tươi như yêu không phải trói buộc, cũng không phải là làm tổn thương nhau.
Ngày xưa tuyệt sắc yêu cơ, kiêu, một sớm trọng sinh, biến thành một cái “Cực phẩm tiểu thụ”, còn xui xẻo mà bị nguyền rủa quấn thân. Vì thoát khỏi nguyền rủa, nàng cần thiết muốn giết một người, nhưng cố tình muốn giết người là nam nhân kia, mệnh trung khắc tinh! Nàng Xin lỗi, ta là nam, mộ thiếu tự trọng. Hắn Không quan hệ, ta có thể thẳng có thể cong, nhậm quân lựa chọn! Ngẫu nhiên gặp được bạch liên hoa, đánh! Gặp phải cặn bã nam, sát! Diễm ngộ soái mỹ nam, liêu!
18 tuổi, cô mặc đồng phục màu xanh lam của học sinh, hớt ha hớt hải chạy vọt vào một ngôi biệt thự xa hoa, xé rách cổ áo tinh xảo của anh "Tại sao lại nói tôi gian lận? Tôi hoàn toàn vô tội! Kì thi tốt nghiệp trung học của tôi đã bị anh phá hủy! Vết nhơ này sẽ theo tôi, ám ảnh tôi cả đời! Anh tại sao lại tàn nhẫn hủy hoại cuộc đời tôi !" Trong mắt cô đã ngập tràn nước mắt. Ánh mắt anh thâm thúy, cánh tay to lớn dùng sức thu hẹp thân thể nhỏ nhắn của cô vào trong ngực mình, hai chóp mũi đối nhau, giọng nói trầm thấp "Nếu không thì phải làm sao? Không phải em định thi tốt nghiệp xong sẽ cao bay xa chạy, muốn thoát khỏi anh?" Anh nở nụ cười lạnh, bàn tay giữ chặt tóc cô, tiếp cận gần hơn ". . . . . . Em cho rằng anh sẽ cho phép?" Gia tộc Mộ thị to lớn đầy rắc rối phức tạp, bị những ông tai to mặt lớn trang giành nhau quyền lực, đang bị rơi vào một cuộc khủng hoảng. Anh – Mộ Yến Thần từ nước ngoài đột ngột trở về, chỉ trong vòng ba tháng ngắn ngủi, sắp xếp lại trật tự 2 giới thương chính, xoay chuyển tình thế, ngăn cơn tai họa giáng xuống đầu nhà họ Mộ. "Lan Khê, người này là anh trai của con, gọi anh đi!" —— “Một người anh trai hơn mình 10 tuổi?” Lan Khê ngạc nhiên! Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô hoàn toàn tái nhợt lộ ra một tia giảo hoạt, bàn tay nhỏ bé nắm lại "Anh trai này có phải là kết quả có được sau khi ba lén đi vụng trộm ?" Một bạt tai nặng nề rơi xuống mặt cô . Cô run sợ nhắm chặt hai mắt. Bàn tay vung lên bị bắt chặt lại, con ngươi của anh lúc sáng lúc tối "Em nó còn nhỏ, đừng dùng phương pháp này giải quyết vấn đề." Cô còn nhỏ sao? ? "Ngoan, mở ra, cho anh đi vào. . . . . ." giọng nói trầm thấp cùng với hơi thở nồng nàn mùi rượu, môi anh dụ dỗ khe khẽ bên tai cô. Trên môi Lan Khê thấm máu, mang theo tiếng khóc nức nở, giọng nói run rẩy "Khốn kiếp. . . . . . Khi anh nhất quyết tiến vào thân thể của chính em gái mình, nói cho tôi biết anh có cảm giác gì ? " Anh ngẩng đầu, cố gắng hít sâu một hơi, eo nhấn xuống, trong lòng gào lên một tiếng bi thống, anh tàn nhẫn xuyên qua cơ thể cô! Khóe miệng tà ác giương lên, anh cười lạnh lùng "Em muốn hỏi cảm giác khi loạn luân sao? . . . . . . À! Cũng không tệ lắm!" Dụ dỗ cũng tốt, lừa gạt cũng không sao, chỉ vì lúc ban đầu là cô trầm luân trước, vì hèn nhát sợ cô đơn, nên chủ động giơ tay về phía anh, tiếp theo lại bị anh nhấn chìm trong một biển nhu tình nửa thật nửa giả! Năm ấy, cô gái bé nhỏ chỉ vừa trải qua mười mấy năm tuổi đời, chưa đụng phải mưa to gió lớn lại bị cuốn vào một tình yêu nồng nhiệt đầy cám dỗ. Cô bối rối, ngờ nghệch chẳng biết cách xử lí. Chỉ là, Lan Khê . . . . . Em đã từng dùng tâm tư tình cảm đơn thuần của một thiếu nữ để đối xử với anh chưa ? Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Hào Môn Thừa Hoan Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng!! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Hào Môn Thừa Hoan Mộ Thiếu Xin Anh Hãy Tự Trọng Mộc Tiểu Ô Cô Vợ Dễ Thương Vạn Vạn Ngại Gì Yêu Nhau Lưu Tam Tam Trọng Sinh Chi Đại Giới Dạ Đích Xúc Thủ Sinh Xuân Đường Ny Quân Hôn Kéo Dài Cố Thiếu, Sủng Thê Vô Độ Xán Miểu Ái Ngư
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lan Khê nóng bừng, chôn trong cổ anh, dán chặt lên da thịt mát lạnh, cực kỳ thân cô bị lạnh, Mộ Yến Thần gạt sợi tóc rối loạn lên vành tai của cô, nhỏ giọng nói một câu "Về phòng trước đã", sau đó mới đứng dậy đi nghe điện thoại di Khê đứng trước tủ âm tường do dự một lúc lâu, suy nghĩ một lúc cuối cùng vẫn nhẹ nhàng cởi bỏ nút áo thay đồng phục học sinh, dù sao thì cũng không đáng để bị Yến Thần nhận điện thoại chỉ nói đơn giản hai ba câu, có thể nghe được là điện thoại của điện thoại di động xong đi vào phòng ngủ, thấy cô đỏ mặt đi ra, đồng phục học sinh màu xanh xen trắng cực kỳ tươi mát, tràn đầy hơi thở của thiên nhiên, Mộ Yến Thần cũng ngơ sâu trong đáy mắt như có gió nổi mây phun."William tìm anh có chuyện gì không? Nếu như vội thì anh cứ về trước đi, em thấy hôm qua anh về dự tiệc sinh nhật của ba cũng vội vội vàng vàng, em không muốn làm chậm trễ công việc của anh."Mộ Yến Thần nhấc chân đi về phía cô, giọng nói chậm rãi "Em thì sao?""Em. . . . . ." Lan Khê cứng họng, suy đi nghĩ lại mới mở miệng, "Ngày hôm qua em đã đáp ứng với ba hôm nay sẽ về nhà thăm ông, tạm thời em cũng không tìm được việc làm ở thành phố A, có thể sẽ ở nhà một thời gian."Mộ Yến Thần ôm lấy cô, vùi đầu trong cổ cô, tận hưởng mùi hương trên người cô "Một thời gian là bao lâu?"Lan Khê cắn cắn môi, bị cảm giác tê dại làm cho đầu óc hơi váng vất."Em. . . . . . Cũng không biết.""Vậy em muốn trong khoảng thời gian này một mình anh trở về thành phố A, để một mình em ở đây?" Mộ Yến Thần nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, khẽ thở của Lan Khê như ngừng lại, ánh sáng trong mắt hơi rung động."Anh không làm được." Anh chậm rãi phun ra mấy xong Mộ Yến Thần buông cô ra, xoay người đi tới phòng Khê cũng có phần bối biết đến tột cùng thì anh muốn làm cái gì, cô đi tới tựa vào cạnh cửa nhìn anh, khẽ nói "Chẳng lẽ anh muốn ở lại đây với em sao? Anh không cần công ty nữa à? Mặc kệ à?""Ừ." Mộ Yến Thần lạnh giọng đáp lại, quay lại kéo cái ghế Khê càng kinh ngạc hơn."Đi vào phòng bếp bưng bữa ăn sáng ra, cháo trong lò vi sóng vẫn còn nóng đó, ăn nhanh đi." Anh mở miệng chỉ Khê kinh ngạc, đành phải vào phòng bếp bưng cháo và đồ ăn sáng ra, trong hai chiếc đĩa đều là hai trái trứng ốp, nhìn thấy đã muốn ăn rồi, cô vẫn chưa hiểu anh đang muốn làm cái gì."Có phải vừa rồi anh nói đùa với em không, anh đi với em một thời gian ngắn thì còn có thể, trong công ty anh, ông chủ không có mặt một thời gian dài cũng được à?""Không có gì là không được." Mộ Yến Thần nắm lấy tay của cô để cô ngồi xuống bên cạnh mình, "Có một số việc em muốn làm thì cứ làm đi, không cần băn khoăn nhiều như vậy, trừ phi em không muốn."Lan Khê khẽ cầm lấy cái dĩa, câu được câu không cắt trứng gà trong đĩa, đỏ mặt hỏi "Vậy. . . . . . anh vì em nên mới ở đây sao?""Ừ." Anh trả lời đơn giản."Tại sao?"Động tác của Mộ Yến Thần dừng lại một chút, "Bởi vì sợ một ngày nào đó đột nhiên em lại thay đổi ý định, cảm thấy anh không thật sự yêu em, hoặc là đột nhiên xảy ra chuyện ngoài ý muốn, khoảng cách xa xôi anh sẽ không kịp chạy về bên em. . . . . ."Anh ngước mắt lên nhìn cô, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt cô, "Cuộc sống như hôm nay không phải ngày nào cũng có, nên anh phải quý trọng."Lan Khê lắng nghe , trái tim lại chua sống như thế này, không phải ngày nào cũng có."Mộ Yến Thần, anh sợ mất đi lắm à?" Cô hỏi, giọng nói có phần khô khốc."Sợ chứ." anh thẳng thắn thừa nhận, thu hồi ánh mắt, gương mặt tuấn tú như thượng thần lạnh nhạt như nước, "Anh cũng sợ như những người khác."Người chưa bao giờ chết đuối, vĩnh viễn không biết hô hấp tự do khó như thế nào, người chưa bao giờ mất đi cái gì, cũng sẽ không biết được ở bên nhau đáng quý như thế Khê nắm dao nĩa trong tay, trong mắt bị một tầng nước mắt mỏng manh ấm áp che miệng nhếch lên thành một nụ cười buồn, cô chuyển cái ghế đến bên cạnh anh, thân mật dựa vào anh ăn tác của Mộ Yến Thần dừng lại một chút, ánh sáng lạnh nhạt trong mắt trở nên mềm mại, ngoái đầu sang nhìn cô, trong mắt là sự thương yêu và thương tiếc, ngón tay thon dài nhẹ nhàng đưa sang nắm lấy cằm của cô "Em muốn lấy lòng người khác, thì phải có kỹ xảo?"Lan Khê vươn tay ôm anh, lúm đồng tiền như hoa "Em chỉ có chút mánh khóe này thôi, anh không thích à?"Nếu như không phải như vậy, trên đời này có bao nhiêu phụ nữ thiên kiều bá mị, sao anh lại chỉ động lòng với một người? Có một số việc, chỉ cần một chút tình, thì cả cuộc đời chỉ định trước một Yến Thần cúi đầu, cắn cắn bờ môi của cô, cô đau đến co rụt lại, trong nháy mắt anh lại thân mật hôn cô, dịu dàng trằn ra cửa, lo lắng trong lòng Lan Khê lại dâng lên."Anh, ở trước mặt ba, chúng ta đừng quá gần gũi, có được không?" Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô hơi trắng bệch, khẽ hỏi vì đột nhiên cô nhớ lại năm đó Mộ Minh Thăng bị nhồi máu cơ tim phải nhập viện, suýt chút nữa thì chết trên bàn phẫu thuật, không biết anh làm thế nào để giải quyết chuyện đó, nhưng nếu như lại bị cha biết quan hệ bây giờ của bọn họ, cô lo lắng ông lại tái phát bệnh cũ."Anh với em cùng về, nhưng em không cần ở lại đó, buổi tối thì quay về đây.""Vậy nếu như ba hỏi em ở đâu thì sao?""Tùy em nói như thế nào cũng được." Mộ Yến Thần lạnh nhạt thấy anh đang đi về phía thang máy, Lan Khê đuổi theo, hai cánh tay mềm mại quấn lên thắt lưng của anh, Mộ Yến Thần chỉ cảm thấy sau lưng thật là ấm lại nắm chặt cổ tay của cô, trong nháy mắt cửa thang máy mở ra, anh kéo cô vào trong ngực , không coi ai ra gì cúi đầu hôn cô."Có camera đó. . . . . ." Gáy của cô bị giữ chặt, nụ hôn càng sâu hơnTrước khi ra khỏi thang máy, trong lúc hoảng hốt Lan Khê thấy trên vách tường của thang máy lóe lên lịch điện tử màu đỏ, kim giây nhích từng cái một, ngày tháng trên đó nhìn rất quen mắt, dường như là có hàm nghĩa đặc biệt nào đó, nhưng mà lồng ngực của Mộ Yến Thần quá mê hoặc lòng người, cô mê say trong sự ôn nhu của anh, nhanh chóng không thể tự thoát ra cửa nhà họ Mộ có đậu một chiếc xe Lưu nhìn thấy bọn họ hai mắt tỏa sáng, vui mừng hiện rõ trên mặt, vừa định cất giọng hô vào trong nhà, lại bị Mộ Yến Thần thản nhiên ra dấu tay ngừng, nắm tay Lan Khê đi đến trước mặt."Trong nhà có khách à?".Lão Lưu cười "Đúng vậy, có khách, sáng sớm đã tới rồi, nói là không tới dự buổi dạ tiệc tối hôm qua được, nên sáng sớm đã tới đây chức mừng sinh nhật lão gia, cô nương rất có lòng, năm nào cũng đến."Bước chân của Mộ Yến Thần dừng lại trong thoáng chốc, ánh mắt lạnh lẽo chậm rãi quét về Lão Lưu."Năm nào cũng tới?""Đúng vậy, lần này nhà họ Nhan gia bên kia rất náo nhiệt, nghe nói lần này Nhan tiểu thư trở về không trực tiếp về nhà mà lại tới nhà họ Mộ, sáng sớm Nhan phu nhân cũng sang bên này, bên trong nhà đang rất náo nhiệt đó."Lan Khê nghe vậy hô hấp cũng cứng lại, quay đầu lại nhìn chiếc xe kia thêm một lần, mới biết là xe của nhà họ môi cười lạnh, Mộ Yến Thần cất giọng hỏi "Nhan Mục Nhiễm?"Trái lại anh lại biết cô gái này ”có lòng” như thế nào, bốn năm nay cô ta giống như dây leo quấn lấy anh, trong bốn năm đó, anh rất ít khi trở về nhà họ Mộ, ngược lại Nhan Mục Nhiễm lúc nào cũng sang bên này quan tâm lo lắng, nếu không khi anh vừa về nước, Mạc Như Khanh cũng không hỏi anh và Nhan Mục Nhiễm có ở cùng một chỗ hay không."Đúng vậy, hiện tại đang ở bên trong đấy." Lão Lưu cười ha hả môi mỏng nhàn nhạt của Mộ Yến Thần lạnh lùng mím chặt, nhẹ nhàng ôm chặt eo của người trong ngực, dẫn cô đi Khê chỉ cảm thấy bàn tay đặt trên eo của cô trở nên cực kỳ nóng bỏng."Anh, anh có biết anh em bình thường sau khi lớn lên, hay sau khi trưởng thành, cũng sẽ có hành động không thân mật như thế này? Đừng nói là ôm như vậy, thật ra thì nắm tay cũng rất kỳ quái." Lan Khê đỏ mặt nhìn anh, khẽ nói."Vậy sao, " Anh quét ánh mắt lạnh lẽo xuống, "Em muốn anh làm chuyện quá phận hơn nữa hay sao?"Hơi thở của Lan Khê cũng ngừng lại mấy giây, khuôn mặt đỏ bừng như muốn nổ tung. Bên ngoài nhà họ Mộ chỉ có một mình lão Lưu đang rửa xe, không có một ai khác, cô cũng len lén duỗi tay sang khoác lên eo của anh, nhất thời hai người một cao một thấp, tư thế cực kỳ thân mắt của Mộ Yến Thần thay Lan Khê lại cảm thấy như đang tìm về cảm giác của mấy năm rõ là sai, nhưng vẫn cố tình, biết rõ là vực sâu, nhưng vẫn nhảy xuống, là ình yêu của ai khiến cô trầm luân, muốn ngừng mà không được."Có lúc em cảm thấy Nhan Mục Nhiễm rất thần kỳ, anh xuất hiện ở đâu, chắc chắn cô ta sẽ xuất hiện ở đó, chỉ là vấn đề sớm hay muộn . . ." Lan Khê ngước mắt lên, "Một giây trước cô ta có thể ở một thành phố khác châm ngòi em và anh, một giây sau lại có thể có mặt trong nhà mình.""Cô ta xúi giục một hai câu, em cũng tin luôn hả?""Bởi vì liên quan đến, nên em mới dễ dàng tin như thế." Cô nhỏ giọng giải sáng trong phòng khách sáng ngời bao phủ lên hai người bọn Khê bị một loạt ánh nhìn chăm chú tác động, hai cánh tay buông xuống vô thức, Mộ Yến Thần cũng nhớ tới những vấn đề mà cô lo lắng trước khi đi, nên buông tay xuống đổi lại thành nắm tay của phòng khách to như vậy, nụ cười xinh đẹp của Mạc Như Khanh vì vậy mà cứng đờ, ánh mắt dừng ở hai người vừa mới xuất hiện."Ba, dì Mạc." Lan Khê khẽ hít một hơi, lễ phép chào Như Khanh gật đầu một cái, tay vẫn đang nắm tay của Nhan Mục Nhiễm, cười yếu ớt nói "Về rồi à? Coi như các con có lòng, ngày hôm qua trở về cũng không ở nhà, hôm nay cũng về cùng nhau . . . là vô tình gặp nhau hả?"Khuôn mặt Lan Khê trắng trong ngôi nhà này, cô không có dũng khí để nói ra câu "Tối hôm qua chúng con ở với nhau"."Ha ha. . . . . . trở lại là tốt rồi, các con cũng không phải đi ngay chứ? Buổi tối bảo Mục Nhiễm ở lại cùng ăn cơm, ba cũng bảo dì Trương chuẩn bị rồi, lúc này cũng sắp chuẩn bị xong rồi." Mộ Minh Thăng hiếm khi tươi cười vui vẻ như mắt của Lan Khê đối diện với Nhan Mục Nhiễm!"Dì Nhan, ngài khỏe chứ." Dời tầm mắt đi, Lan Khê coi như không có gì với cô ta, chào hỏi với một trưởng bối khác đang ngồi trong phòng mắt bà Nhan vốn hiền lành, thế nhưng lúc này ánh mắt rơi xuống bàn tay đang nắm lấy nhau của cô và Mộ Yến Thần, mãi vẫn chưa lấy lại bình tĩnh, nghe thấy giọng nói của Lan Khê mới ngước mắt, miễn cưỡng nâng khóe miệng cười cười "Tối nay quấy rầy mọi người rồi, dì thật sự không có kiên nhẫn chờ Mục Nhiễm về nhà, con xem, vừa về đã hăng hái chạy tới đây, kéo cũng không đi, dì đành phải mặt dày đi theo vậy.""Dì cú ngồi đi ạ, không sao đâu." Lan Khê khẽ nói, thản nhiên không hề có cảm Yến Thần ở bên cạnh có cảm giác hoảng hốt, hiện tại không giống ngày xưa nữa, cô lúc nào cũng tiếp khách một cách lạnh nhạt, cẩn thận từng li từng tí, rốt cục thì bây giờ cũng có can đảm hơn, mặc dù trong lòng bàn tay nhỏ bé anh đang nắm, mồ hôi lạnh đã rịn ra một trong phòng ăn đã chuẩn bị xong, dì Trương đi ra thông báo "Tiên sinh, phu nhân, chúng ta đến phòng ăn đi! Ăn cơm được rồi!""Căng thẳng à?"Tất cả mọi người đi về phía trước, Mộ Yến Thần ở tuốt phía sau chầm chậm đi tới, kéo eo của cô sang, bờ môi mỏng khẽ chạm vào vầng trán, dịu dàng hỏiÁnh mắt Lan Khê nhìn lướt qua mọi người ở trước mặt, quay đầu nhỏ giọng nói "Khí thế trong nhà lúc này, thật giống như là muốn cho anh xem mắt vậy."Trong hơi thở lạnh lùng Mộ Yến Thần hừ một tiếng, cúi đầu đưa mắt nhìn cô."Em muốn anh xem mắt à?"Lan Khê lắc đầu, tngón tay xinh đẹp siết chặt bàn tay của anh, ngửa mặt lên nhỏ giọng lại nói đầy kiên định "Anh là của em, muốn xem mắt thì phải được sự đồng ý của em trước."Ánh mắt của Mộ Yến Thần thâm thúy hơn rất người ở đằng trước còn đang nói mấy lời khách sáo, không ai chú ý tới bên này, ngược lại bà Nhan lại nhìn lướt qua phía này, chỉ liếc mắt một cái, hơi thở như ngưng lại, ánh mắt run rẩy dời đi, ép buộc chính mình nhìn thức ăn trên bàn anh em nhà họ Mộ, tư thế thân mật như vậy khiến cho trưởng bối như bà sợ hết hồn hết vía!Là do tư tưởng của bà quá cổ lỗ sao?Hay bây giờ những người trẻ tuổi từ nước ngoài trở về đều tùy tiện như vậy?Vậy tại sao không thấy Mục Nhiễm như vậy? ! !Hết chương 237
mộ thiếu xin tự trọng